Nội dung
Tô Vân Đoan – đứa con bị Tô gia ruồng bỏ – mất tiếng nói từ năm mười tuổi và lớn lên trong tủi nhục. Khi trở về, cậu không còn là đứa trẻ yếu đuối mà mang theo tài năng thư pháp và thi từ khiến cả gia tộc phải kinh ngạc.
Tại hội văn đấu mừng thọ Trấn Nam Vương, một câu nói sau mười năm câm lặng khiến toàn trường sững sờ: cậu tự nhận mình là hiện thân của Quan Thiên năm xưa.
Từ khoảnh khắc ấy, mối hận lịch sử trỗi dậy, Tô gia rơi vào chia rẽ, và số phận gia tộc bắt đầu rung chuyển.
